CÓ MỘT TÌNH LAM NHƯ THẾ…

Về ký ức tuổi thơ, trong tôi là những con đường đất đỏ quanh co, là những buổi chiều với đàn bò tôi chăn, với cánh đồng lúa vàng ươm, và không sao thiếu cả những buổi chiều chủ nhật cùng Mẹ đến chùa sinh hoạt.

Tôi sinh trong gia đình truyền thống Phật Giáo ở Huế, ông ngoại là Gia trưởng của một Gia đình Phật tử, Mẹ và các Cậu Dì là những Đoàn sinh và Huynh trưởng, nội ngoại đều là những Phật tử thuần tuý. Tôi may mắn được đến chùa và tiếp xúc với nền văn hóa Phật giáo từ bé. Những hình ảnh sinh hoạt của các anh chị lớn, những buổi học, những buổi thi vẫn còn hiện diện mơ màng trong tâm trí. Tôi lúc đó chỉ mong đến chiều Chủ nhật để được lên chùa nghịch phá, gặp các chú tiểu, đi xem cá trong hồ sen trước chánh điện, có lần đang mãi mê vui chơi khám phá thì bị mấy anh lớn chọc ghẹo khiến tôi khóc to lên, sư phụ thấy vậy liền đến rầy các anh rồi bế tôi lên trên chánh điện, dỗ tôi ngủ trên tấm thảm mà sư phụ ngồi tụng kinh. Hình ảnh ân cần trìu mến của sư phụ làm tôi nhớ mãi, đó cũng là ký ức rõ nhất của tôi thời thơ ấu đến chùa.

 
Theo mẹ đi sinh hoạt vài năm, tôi được gia nhập ngành oanh vũ nam, sau đó được quy y làm đệ tử của sư phụ (Thầy Viện chủ Thích Nguyên Lượng), bắt đầu bước vào thời kỳ có thể nói là “vàng son” nhất của tôi từ khi gia nhập Gia đình Phật tử Tân Sơn đến nay, thời kỳ mà tôi thật sự gắn bó, được sinh hoạt trong nề nếp, được học tập Phật pháp, được huấn luyện về hoạt động thanh niên, được tham dự các kỳ trại vô cùng bổ ích. Nhớ lại khoảng thời gian đó, để trở thành một đoàn sinh chính thức, tôi phải tuân thủ đầy đủ các nội quy, được đánh giá với nhiều tiêu chí, chuyên cần sinh hoạt để được công nhận. Đến sinh hoạt ngoài học tập, vui chơi còn được sự yêu thương, quan tâm của các anh chị. Có rất nhiều điều thu hút lũ trẻ chúng tôi đến với Tân Sơn, nhất là mỗi dịp lễ lớn của năm, chúng tôi được tham gia các cuộc trại do Gia đình tổ chức, cảm giác trong lòng nô nức chờ đợi từng ngày, chúng tôi chia nhau chuẩn bị mọi thứ. Đến ngày nhập trại thì từng đứa đều đã sẵn cho mình chén đũa, mang theo củi, gạo và các dụng cụ được giao, ai ai cũng thực sự trách nhiệm. Ngoài các kỳ trại do gia đình tổ chức, chúng tôi còn được tham gia các trại họp bạn, trại huấn luyện từ cấp huyện đến quy mô toàn quốc. Hầu hết những kỷ niệm vui nhất, đẹp nhất, hoành tráng nhất trong những năm sinh hoạt của đoàn sinh chúng tôi đều gắn liền với các kỳ trại này. Thế nên mỗi lần hội họp, câu chuyện về các đợt trại luôn được ôn lại và luôn mang nhiều cảm xúc vui vẻ không thể nào quên được.
DMH (1)
Thời gian hoạt động sôi nổi là thế, nhưng có thịnh thì có suy không thể tránh khỏi. Tôi đã cùng Tân Sơn trải qua những thời gian có thể xem là rực lửa và cũng cùng Tân Sơn qua những khoảng thời gian ngọn lửa Tân Sơn tưởng như bị dập tắt, khi mà các anh chị Trưởng dần rời xa tổ chức với những lý do thầm kín. Đó thực sự là đoạn ký ức buồn trong chặng đường 20 năm hình thành và phát triển của GĐPT Tân Sơn. Tôi không nhớ chính xác đoạn buồn đó bắt đầu từ năm nào và kéo dài trong bao lâu, độ vào khoảng những năm tôi học cấp hai, từ năm 2004-2008. Nhưng trong lúc đó, ngọn “lửa Lam” không bị dập tắt hoàn toàn mà vẫn còn được nhen nhúm trong tâm hồn những đứa trẻ như tôi và một số anh chị ngành thiếu. Anh em chúng tôi vẫn đều đặn đến chùa sinh hoạt trong sự vắng mặt của hầu như các anh chị Huynh trưởng. Hướng dẫn sinh hoạt là anh Quảng Khánh Thắng – Trần Phước Vũ, không còn những buổi chiều sinh hoạt với đầy đủ chương trình theo quy định của tổ chức GĐPT, chúng tôi chỉ làm lễ Phật và hoạt động học tập dưới sự chỉ dẫn của Anh. Dù không thực sự bài bản, nhưng chính tình yêu và nhiệt huyết dành cho màu áo Lam của anh đã truyền cảm hứng cho chúng tôi lúc bấy giờ. Có nhiều buổi sinh hoạt, một mình anh đã lên cả chương trình trò chơi lớn, cho chúng tôi chạy quanh các ngõ ngách xóm làng, giải các mật thư, Morse, gút,… giúp chúng tôi nâng cao kỹ năng hoạt động thanh niên. Dù khó khăn là thế nhưng tình đoàn kết của các anh chị em lại bền chặt hơn bao giờ hết. Chúng tôi nhận ra một điều rằng, dẫu có chuyện gì đi chăng nữa, nếu trong mỗi chúng tôi còn tình yêu với màu Lam, còn lý tưởng với tổ chức GĐPT, chỉ cần chúng tôi cùng nhau, thì ngon lửa Lam sẽ bừng cháy.

Khi bắt đầu bước vào Trung học Phổ thông, cũng là bước ngoặt trong “chặng đường Lam” của tôi. Tôi phải trọ học ngoài thị trấn cách nhà đến hơn 10 cây số, thời gian đầu còn tranh thủ cuối tuần đạp xe về nhà, mục đích vừa thăm nhà vừa đi sinh hoạt, chiều chủ nhật phải đạp xe ra lại thị trấn để kịp cho buổi học ngày thứ hai đầu tuần. Thế nhưng, số lần về bắt đầu thưa dần, số lần đi sinh hoạt bắt đầu giảm dần do những lịch học ngày càng dày hơn, do mệt mỏi vì quãng đường dài đạp xe từ thị trấn về nhà và từ nhà ra thị trấn, tôi quên luôn những buổi chiều chủ nhật sinh hoạt, không để ý tình hình hoạt động của Tân Sơn. Rồi sau ba năm cấp 3, tôi tiếp tục lên thành phố Hồ Chí Minh học đại học. Khoảng cách xa khiến tôi càng ít về nhà, các anh chị em bạn đoàn cùng thời với tôi đa số cũng vậy, tôi cũng không còn để ý nhiều đến hoạt động của Tân Sơn. Khi ấy mạng xã hội chưa phát triển, smart phone chưa phổ biến, anh em chúng tôi vì thế cũng không thường xuyên liên lạc hay gặp gỡ nhau. Thế nhưng các ngày lễ lớn hay những kỳ trại, tự bản thân anh em chúng tôi ai cũng cố gắng sắp xếp thời gian để về tham gia cùng với gia đình. Tình yêu với Tân Sơn vẫn luôn âm ỉ trong trái tim mỗi người, vẫn đang chực chờ bùng cháy cùng nhau như lời bài hát: “Lửa hồng cháy bừng tỏa hào quang Lửa hồng cháy bừng sáng rừng hoang… Hỡi đoàn áo Lam yêu lửa thiêng Mau về xiết tay ta cùng ca..” Những câu hát gắn liền với thời gian, kéo lại tất cả những ký ức, những hình ảnh sinh hoạt cùng Tân Sơn cứ thế hiện lên, lửa Lam được thắp qua những đêm lửa trại, tôi biết mình sẽ trở về. Anh em chúng tôi được quây quần cùng nhau qua các dịp lễ, các kỳ trại, cùng nhau lật lại những trang kỷ niệm, được vui chơi cùng các em đoàn sinh đàn em. Nhìn các em, tôi thấy lại mình, tình yêu, sự nhiệt huyết của các em như làn gió nhẹ, dần thổi lên ngọn “lửa Lam” đang âm ỉ trong tôi và trong tất cả những anh chị em đang muốn trở về. Và rồi anh em chúng tôi ngày càng có nhiều buổi gặp gỡ hơn, gần nhau hơn, trở về sinh hoạt nhiều hơn, đoàn sinh cũ và mới đã trở nên hoà hợp và thân thiết, dành cho nhau tình cảm chân thành nhất. Tôi sắp xếp lại cuộc sống, thời gian về hổ trợ các em đoàn sinh, để được đóng góp công sức cho gia đình. Nhìn thấy gia đình đủ sáu đoàn, số lượng đoàn sinh gia nhập Tân Sơn ngày càng đông, các chương trình hoạt động của gia đình phong phú đa dạng chính là niềm hạnh phúc của anh em chúng tôi. Tất cả đều đồng lòng để xây dựng một Tân Sơn đúng theo lý tưởng của Gia đình Phật tử Việt Nam. Và hơn thế, Tân Sơn chính là Gia đình thực sự của tất cả anh em đoàn sinh chúng tôi.

Hai mươi năm hình thành và phát triển của Tân Sơn là hai mươi năm tuổi đời tôi gắn bó. Hai mươi năm, thời gian không quá dài nhưng đủ để khẳng định một tình yêu trong tôi. Cột mốc hai mươi năm đã qua là khởi đầu cho những lần hai mươi năm nữa của tôi cùng Tân Sơn và sẽ “mãi một tình lam như thế” với Tân Sơn tiếp nối truyền thống của gia tộc, tiếp tục sứ mệnh thiêng liêng của bao thế hệ Huynh trưởng đã qua.

 
DMH (14)

 

DMH (16)
 
DMH (17)

DMH (15)

DMH (9)

DMH (10)

DMH (11)

DMH (12)

 

DMH (13)

DMH (5)

DMH (6)

DMH (7)

 
DMH (8)

DMH (3)

 
​​​​​​Quảng Khánh Trọng-Đào Minh Hiền (Đoàn trưởng Oanh vũ Nam)
Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.