ĐI RA BIỂN LỚN – MỘT ĐỜI TÌNH LAM “Những cảm nhận từ Hội thi Hùng biện chào mừng kỷ niệm 75 năm danh xưng GĐPT Việt Nam tại Tổ đình Từ Đàm – TP Huế” Huynh trưởng Dự Tập – Thị Thân Lê Thị Thu Hồng – GĐPT Chơn Khánh, Khu vực 1 (Bình Sơn), Quảng Ngãi
“Đi ra biển lớn, mới thấy mình nhỏ bé nhường nào…”
Có lẽ chỉ khi đứng giữa biển Lam thân thương, nhìn những người anh, người chị từ khắp mọi miền cùng hội tụ về chốn Tổ Từ Đàm – nơi được xem là một trong những chiếc nôi lịch sử của Phật giáo và Gia đình Phật tử Việt Nam – tôi mới cảm nhận rõ hơn rằng: mình đang có mặt trong một hành trình lớn lao đến nhường nào.
Một hành trình đã đi qua 75 năm hình thành, gìn giữ và phát triển Gia đình Phật tử Việt Nam (1951 – 2026).
Từ ngày 07 đến ngày 09 tháng 8 năm 2026, tại Tổ đình Từ Đàm, thành phố Huế, những người con áo Lam từ khắp miền đất nước đã cùng hội tụ trong lễ kỷ niệm75 năm danh xưng Gia đình Phật tử Việt Nam, trong đó có hoạt động Hội thi Hùng biện.
Với tôi, đây không chỉ là một cuộc thi. Đó là một cuộc hội ngộ. Một cuộc trở về.
Và sâu xa hơn, đó là dịp để mỗi người áo Lam được nhìn lại chính mình trong dòng chảy của một hành trình đã được viết nên bằng biết bao mồ hôi, nước mắt, hy sinh, niềm tin và tình thương của nhiều thế hệ.
75 năm – một quãng thời gian đủ dài để trở thành ký ức của nhiều thế hệ; đủ sâu để những điều tưởng như rất đỗi giản dị – một màu áo, một cái bất ấn Tam muội chào nhau, một bài hát, một tiếng còi tập họp, một buổi sinh hoạt dưới mái chùa, một bài học Phật pháp – trở thành những điều gắn bó với bao cuộc đời.
Và thật may mắn, giữa hành trình dài ấy, tôi cũng có một phần rất nhỏ của mình.
Tôi được nuôi dưỡng và một Oanh vũ nữ lớn lên từ chính chiếc nôi Gia đình Phật tử – từ mái nhà Lam đầu đời GĐPT Chơn Khánh, rồi lớn hơn một chút trong GĐPT huyện Bình Sơn, và hôm nay được đứng trong hàng ngũ Gia đình Phật tử tỉnh Quảng Ngãi.
Nhìn lại, tôi nhận ra rằng mỗi mái nhà Lam mình từng đi qua đều là một phần của tuổi trẻ. Mỗi người anh, người chị từng dìu dắt mình là một phần của ký ức.
Mỗi bài học năm nào, dù có khi tưởng đã quên, lại âm thầm trở thành một phần hành trang để hôm nay mình tiếp tục bước đi trên con đường phụng sự.
Có những điều phải đi thật xa, chúng ta mới hiểu hết giá trị của nơi mình đã bắt đầu.
Và càng trưởng thành, tôi càng hiểu rằng:
Một người áo Lam có thể đi rất xa, nhưng không bao giờ được quên nơi mình đã bắt đầu. Tôi biết ơn GĐPT Chơn Khánh – nơi đã gieo những hạt mầm Lam đầu tiên trong tâm hồn tôi. Biết ơn GĐPT huyện Bình Sơn – nơi tiếp tục vun bồi, rèn luyện và cho tôi thêm những bài học trên bước đường trưởng thành. Và biết ơn GĐPT tỉnh Quảng Ngãi – nơi hôm nay cho tôi được tiếp bước, được phụng sự, được cống hiến và được trưởng thành trong một đại gia đình Lam rộng lớn hơn.
Có lẽ vì thế mà khi đứng giữa đất thiêng Từ Đàm, tôi không chỉ nhìn thấy những người anh, người chị, những người bạn đồng hành đang hiện diện trước mắt.
Tôi còn nhìn thấy bóng dáng của những thế hệ đã đi trước.
Những con người đã lặng lẽ giữ gìn màu Lam qua bao tháng năm thăng trầm của lịch sử. Những người đã trao lại cho thế hệ hôm nay không chỉ một danh xưng, mà còn trao lại một lý tưởng sống, một nếp sống, một con đường tu học và phụng sự.
Để hôm nay, chúng ta có thể gặp nhau.
Cùng đứng dưới một mái nhà.
Cùng gọi nhau hai tiếng Lam viên bằng tất cả sự thân thương.
Và có lẽ, đó chính là điều kỳ diệu nhất của 75 năm.
Danh xưng có thể được ghi bằng văn bản.
Lịch sử có thể được ghi bằng sách.
Nhưng tình Lam thì chỉ có thể được viết bằng chính những tháng năm chúng ta sống cùng nhau.
Tôi xúc động trước sự uy nghiêm của Từ Đàm, trước không khí hào hùng của một dấu son 75 năm Gia đình Phật tử Việt Nam.
Tôi tự hào khi được khoác trên mình chiếc áo Lam và được góp một phần rất nhỏ trong một sự kiện có ý nghĩa đối với nhiều thế hệ.
Nhưng vượt lên trên niềm tự hào ấy, trong lòng tôi lại xuất hiện một câu hỏi:
“Nếu 75 năm qua là câu chuyện của thế hệ cha anh, thì 75 năm tiếp theo sẽ là câu chuyện của thế hệ chúng ta như thế nào?”
Câu hỏi ấy có lẽ không cần một câu trả lời quá lớn lao.
Bởi tôi nghĩ, thế hệ chúng ta không nhất thiết phải làm nên những điều thật phi thường.
Chỉ cần biết giữ mình giữa những đổi thay của thời cuộc.
Biết tu học để soi lại chính mình.
Biết phụng sự mà không mong cầu được ghi nhớ.
Biết yêu thương và dìu dắt đàn em bằng chính sự chân thành của một người anh, người chị.
Biết giữ cho chiếc áo Lam mình đang mặc không chỉ là một màu áo bên ngoài, mà trở thành một cách sống bên trong.
Nếu mỗi người áo Lam hôm nay làm được như thế, thì tôi tin rằng 75 năm phía trước sẽ không chỉ là một con số được nối dài.
Đó sẽ là một dòng chảy tiếp nối.
Từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Từ bàn tay này sang bàn tay khác.
Từ trái tim này đến trái tim khác.
75 năm không phải là điểm kết thúc.
75 năm là một dấu mốc để chúng ta dừng lại, nhìn về phía sau để biết ơn; nhìn vào hiện tại để tự soi mình; và nhìn về phía trước để phát nguyện tiếp bước.
Mai này, khi những thế hệ hôm nay trở thành những người được nhắc đến trong câu chuyện của ngày sau, tôi mong mình có thể mỉm cười và nói rằng:
“Ngày ấy, tôi đã từng ở đó. Đã từng khoác trên mình màu Lam.Đã từng được sống, được học, được yêu thương, được phụng sự và được trưởng thành trong một hành trình thật đẹp.”
Rồi thành phố Huế sẽ trở thành ký ức.
Từ Đàm sẽ trở thành một miền nhớ.
Những ngày hội ngộ tháng Tám năm 2026 rồi cũng sẽ lùi vào phía sau của thời gian.
Nhưng tôi tin rằng có những điều sẽ không bao giờ cũ.
Đó là tình Lam.
Đó là niềm tự hào về 75 năm danh xưng Gia đình Phật tử Việt Nam.
Đó là lòng biết ơn đối với những thế hệ đi trước.
Và đó là lời phát nguyện mà mỗi người áo Lam hôm nay tự nhắc mình:
Tinh tấn – Tu học – Phụng sự.
Với riêng tôi, dù mai này có đi đến đâu, dù cuộc đời có đưa mình qua bao nhiêu miền đất mới, thì Chơn Khánh, Bình Sơn, Quảng Ngãi và những mái nhà Lam đã nuôi dưỡng mình vẫn mãi là một phần cội nguồn không thể nào quên.
Bởi chúng ta có thể đi thật xa.
Nhưng đi xa không phải để quên nơi mình bắt đầu.
Mà chính là để hiểu sâu hơn giá trị của nơi đã làm nên mình.
Và hôm nay, khi rời Từ Đàm, tôi chợt hiểu thêm một điều:
Đi ra biển lớn, mới thấy mình nhỏ bé.
Nhưng cũng chính giữa biển lớn ấy, ta mới nhận ra mình đang thuộc về một dòng sông rất dài – dòng sông của Tình Lam, của Tu học và Phụng sự.
Dòng sông ấy đã chảy suốt 75 năm.
Và tôi nguyện cùng thế hệ mình, tiếp tục giữ cho dòng sông ấy trong lành, bền bỉ và không bao giờ ngừng chảy.
Nam mô Thường Tinh tấn Bồ tát Ma Ha Tát.
Vu lan – Mùa Hiếu hạnh, Phật lịch 2570



Được đóng lại.