Thương lắm, “MÁI NHÀ LAM” ơi!

Giữa những ngày tháng Sáu đầy nắng và gió của miền duyên hải Quảng Ngãi, từ ngày 19 đến ngày 21 tháng 6 năm 2026, khuôn viên chùa Đức Lâm bên bờ biển Đức Lợi do Thượng tọa Thích Hạnh  Nhân khai sơn tạo tự từ năm 2019 rộn vang tiếng còi tập họp, tiếng hát Lam thân thương và những bước chân đầy nhiệt huyết của Huynh trưởng, Trại sinh tham dự Trại Huấn luyện Huynh trưởng liên cấp Lộc Uyển – A Dục – Huyền Trang năm 2026 do Ban Hướng dẫn Phân ban GĐPT tỉnh Quảng Ngãi tổ chức.

Ba ngày trại không quá dài, nhưng đủ để mỗi người cảm nhận được những điều thật đẹp đang âm thầm hiện hữu phía sau sự thành công của một kỳ huấn luyện. Đó không chỉ là những giờ học tập huấn luyện, những buổi sinh hoạt hay những đêm lửa trại đầy ý nghĩa, mà còn là những câu chuyện đẹp về tình người, về sự hy sinh và tinh thần phụng sự lặng thầm của những người con Áo Lam.

Từ đại ngàn Kon Tum xa xôi, anh chị em Huynh trưởng, Trại sinh vượt hơn ba trăm cây số, băng qua đèo Vi Ô Lắc quanh co để trở về với đất trại. Từ đảo tiền tiêu Lý Sơn giữa biển khơi, những người con Áo Lam vượt hơn hai mươi hải lý trên chuyến tàu cao tốc từ hôm trước để kịp tham dự khóa huấn luyện.

Không chỉ vậy, nhiều anh chị em đang học tập, mưu sinh tại Thành phố Hồ Chí Minh tu học sinh hoạt tại Đoàn Lam Thiên Ấn – chùa Huyền Trang cũng tranh thủ từng ngày nghỉ hiếm hoi để trở về quê hương. Có người vừa kết thúc kỳ thi, có người phải xin nghỉ phép, đổi lịch làm việc, gác lại những dự định riêng để khoác lên mình màu áo Lam thân thương giữa đất trại.

Trong hàng ngũ trại sinh còn có những Huynh trưởng đang làm việc tại các khu công nghiệp VSIP, Tịnh Phong, Quảng Phú… Sau những ca làm việc kéo dài giữa guồng quay mưu sinh, các anh chị vẫn quyết tâm thu xếp công việc, chấp nhận ảnh hưởng đến thu nhập cá nhân để không bỏ lỡ cơ hội học tập và rèn luyện.

Nhưng điều còn đọng lại sâu sắc hơn tất cả chính là những con người đã làm nên vẻ đẹp rất riêng của kỳ trại năm nay.

Đó là người Huynh trưởng đang đảm trách công tác Thông tin – Truyền thông của trại. Sau cơn tai biến mạch máu não, sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, việc đi lại còn nhiều khó khăn. Thế nhưng anh vẫn không từ chối nhiệm vụ, vẫn hiện diện nơi đất trại bằng tất cả trách nhiệm và tình thương dành cho tổ chức. Càng cảm động hơn khi người con của anh cũng đang là một trại sinh Lộc Uyển vẫn còn mang những dư chấn sau tai nạn lao động. Dẫu sức khỏe chưa thật sự ổn định, em vẫn tha thiết xin được tham dự khóa huấn luyện. Bởi với em, được học tập, được trưởng thành trong môi trường Gia đình Phật tử là một cơ duyên quý giá không thể bỏ lỡ để được tiếp bước con đường lý tưởng Lam từ chính tấm gương của người cha.

Đó là một nữ trại sinh A Dục đến từ Gia đình Phật tử Giác Lâm, Kon Tum. Tuổi đời đã ngoài lục tuần nhưng chị vẫn vượt đường xa để thực hiện ước nguyện mà mình ấp ủ từ nhiều năm qua. Chị kể rằng mình đã đưa con gái đến sinh hoạt ngành Oanh từ thuở còn thơ bé. Từ mái nhà Lam ấy, người con đã tường bước trưởng thành và hoàn thành khóa huấn luyện A Dục tại Kon Tum từ năm trước. Mãi đến hôm nay, người mẹ mới có đủ điều kiện để bước vào hành trình học tập của chính mình. Hình ảnh chị miệt mài ghi chép, chăm chú học tập giữa những trại sinh trẻ tuổi đã trở thành một bài học đẹp về tinh thần cầu học và ý chí không ngừng vươn lên.

Đặc biệt hơn nữa là hình ảnh những mái đầu bạc vẫn lặng lẽ ngồi học dưới ánh đèn đêm nơi đất trại. Nhiều trại sinh Huyền Trang đều đã bước sang tuổi tám mươi vẫn miệt mài học tập, làm bài khảo sát cùng lớp đàn em. Ở cái tuổi mà nhiều người đã chọn cuộc sống an nhàn bên con cháu, các anh chị vẫn không ngừng học hỏi để tiếp tục phụng sự tổ chức.

Và cũng trong khóa trại ấy, mọi người không khỏi xúc động khi chứng kiến đôi vợ chồng cùng một đơn vị tham gia khóa Huyền Trang ở tuổi bảy mươi và bảy mươi lăm. Năm tháng có thể in dấu trên mái tóc và gương mặt, nhưng không thể làm phai nhạt ngọn lửa lý tưởng trong tim những người con Phật.

Không chỉ có những cá nhân vượt lên hoàn cảnh, kỳ trại năm nay còn ghi dấu hình ảnh của những gia đình cùng chung một lý tưởng Lam.

Có đôi vợ chồng cùng tham gia Ban Quản trại phải gửi đứa con mới lên ba tuổi cho bà nội chăm sóc để toàn tâm lo cho công việc chung.

Có đôi vợ chồng mà người chồng là trại sinh Huyền Trang, người vợ là trại sinh A Dục. Vì không thể gửi con cho ai nên anh chị đành đưa theo đứa con trai chưa đầy hai tuổi đến đất trại. Giữa những giờ học nghiêm túc, tiếng trẻ thơ vang lên như một nét chấm phá thật đẹp, gợi nhắc về sự tiếp nối của lý tưởng Lam qua nhiều thế hệ.

Có gia đình mà người chồng là thành viên Khối Sinh hoạt – Họa mi trại, người vợ là trại sinh Huyền Trang. Hai con trai còn rất nhỏ, một cháu sáu tuổi, một cháu ba tuổi. Không thể gửi con ở nhà vì bà nội tuổi đã cao, cả gia đình phải vượt hơn bốn mươi cây số bằng xe máy để đến đất trại. Trên chiếc xe nhỏ là hành trang học tập, là màu áo Lam thân thương và cả tuổi thơ đang dần lớn lên trong tình thương của tổ chức.

Có gia đình ba thế hệ cùng hướng về mái nhà Lam. Người cha tham gia Khối Truyền thông – Báo chí, người con trai là trại sinh Huyền Trang, người con dâu là trại sinh A Dục. Đằng sau sự hiện diện ấy là bà nội ở quê nhà âm thầm chăm sóc các cháu nhỏ để con trai, con dâu được toàn tâm tham dự khóa huấn luyện.

Có gia đình mà bà ngoại tham gia phục vụ khối sinh hoạt, người con gái là trại sinh Huyền Trang. Hai đứa trẻ nhỏ không thể gửi cho ai chăm sóc nên cùng theo mẹ về đất trại. Những bước chân trẻ thơ hồn nhiên giữa màu áo Lam như làm cho không khí đất trại thêm gần gũi và ấm áp.

Và cảm động biết bao khi trong hàng ngũ trại sinh còn có những người mẹ đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ. Đằng sau bước chân đến với đất trại là sự yêu thương, sẻ chia và gánh vác của người chồng, của gia đình để các chị được an tâm học tập và tu dưỡng.

Mỗi người một hoàn cảnh. Mỗi gia đình một câu chuyện riêng. Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho GĐPT và khát vọng được trưởng thành hơn để phụng sự.

Có lẽ đó chính là điều đặc biệt mà chỉ những ai từng sống trong mái nhà Lam GĐPT vô vàn thân thương mới cảm nhận hết được.

Ở nơi ấy, người ta sẵn sàng vượt núi, vượt biển, vượt qua bệnh tật, tuổi tác và những nhọc nhằn trong cuộc sống cơm áo gạo tiền của đời thường để trở về hun đúc học tập, rèn luyện cùng nhau. Ở nơi ấy, người ta không đến vì danh lợi hay những phần thưởng hữu hình, mà đến bằng tất cả tình thương yêu đối với tổ chức và niềm tin vào con đường phụng sự.

Nhìn lại những câu chuyện ấy, chúng ta càng thấm thía rằng phía sau mỗi Huynh trưởng, mỗi Trại sinh là một gia đình đang âm thầm nâng đỡ. Chính những người chồng, người vợ, cha mẹ, ông bà và con cái đã góp phần làm nên thành công của kỳ trại bằng sự hy sinh lặng lẽ nhưng vô cùng lớn lao.

GĐPT là mái nhà chung. Nhưng mái nhà chung ấy được dựng xây từ biết bao mái nhà nhỏ. Những mái nhà âm thầm giữ lửa ấy chính là nền móng bền vững cho sự trường tồn và phát triển của tổ chức.

Ba ngày trại đã khép lại, nhưng những câu chuyện đẹp về tình thân, về sự hy sinh và về lý tưởng phụng sự sẽ còn lắng đọng mãi trong lòng người tham dự.

Để rồi mỗi người con Áo Lam GĐPT càng thêm tin tưởng rằng:

“Mái nhà Lam hôm nay được dựng xây từ những mái nhà nhỏ. Và chính những mái nhà nhỏ ấy đang góp phần làm nên sức sống bền bỉ cho Gia Đình Phật Tử Việt Nam qua bao thế hệ.”

Thương lắm, “MÁI NHÀ LAM” ơi!

Tâm Thường Trần Khanh

                  Hình ảnh: Đồng Thuận, Đồng Thảo, Đồng Nghiêm, Tâm Thịnh (Khối TT – TT – Báo chí Trại)

 

Được đóng lại.