Gia Đình Phật Tử Việt Nam

https://giadinhphattu.vn


GÓC VƯỜN LAM: CÂU CHUYỆN “Nhỏ” Ý NGHĨA “ Lớn” Câu chuyện 30,31 Biên tập: Tâm Giới Phan Ngọc Thảo

Chuyện thứ: 30 ĐỨC PHẬT LÀM RUỘNG (Theo Phật học thiếu nhi)
       Mùa thu nọ, lúa ngoài đồng đã chín, toàn cánh đồng lúa tràn ngập màu vàng. Hầu như nhà bác nông dân nào cũng đầy ắp niềm vui được mùa.
       Đức Phật đi đến nông trang, mọi người đều cung kính cúng dường Ngài. Chỉ có một người bừng bừng nổi giận nói lớn:
  • Ngày thường chúng tôi ra sức cày cấy mới được mùa bội thu nhu hôm nay, vì sao ông không học theo chúng tôi?
     Đức Phật từ tốn đáp:
  • Trưởng giả à, Như Lai cũng có ruộng đấy chứ!
     Người nông dân ngạc nhiên hỏi?
-   Ông là người nông phu sao? vậy trâu của ông ở đâu?  giống lúa của ông ở đâu? ruộng ông ở đâu?
        Một số Phật tử lo lắng không rõ Đức Phật giải đáp thế nào?  Đức Phật mỉm cười nhân hậu  đáp:
  • Tâm của chúng sinh chính là ruộng của Như Lai; “Bát chánh đạo” (*) là hạt giống của Như Lai và sự tinh tấn là trâu của Như Lai. Đức Phật giải thích tiếp: “Như Lai rải hạt giống Bát chánh đạo  vào trong tâm của chúng sinh, sau đó ra sức cày cấy trên tâm họ, giúp họ đoạn trừ phiền não, khổ đau đạt được  an lạc”
Người  nông dân nghe xong,  thấu rõ được việc làm cao cả của Đức Phật, ông lập tức quỳ xuống xin sám hối, ông nói “Bạch Đức Thế Tôn, Ngài đã cày bừa trên đất tâm của con, gieo vào đó hạt  giống thiện, chắc chắn tương lai con sẽ thu hoạch được hạnh phúc”  xin kính lạy Ngài!!!   Đức Phật hoan hỷ  tiếp nhận bát sữa và tiếp tục cuộc hành trình :
          “ Nhất bát thiên gia phạn
             Cô thân vạn lý du
             Kỳ vị sinh tử sự
             Giáo hoá độ xuân thu”  (một bát cơm ngàn nhà; một thân đi vạn dặm; vì vấn đề sanh tử; giáo hoá độ ngày qua)
(*) Bát chánh đạo:  Tám con đường chân chánh.
  -Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng ( GIỚI)
  - Chánh niệm,Chánh tinh tấn, Chánh định (ĐỊNH)
  - Chánh kiến, Chánh tư duy                       (TUỆ)
                         
 
 
 
 
 
                                        Ý NGHĨA LỚN
     +Chúng ta nghĩ gì về việc thất kính của người nông dân đối với Đức Phật?
      Trách cứ chăng! Không,  Lánh xa chăng! Không, gần gủi thân thiện chăng! Đúng,  vì trước khi gặp Phật  màng vô minh che lấp sự thấy biết chân chính của  ông ta, nhưng khi nghe Phật giảng giải tỉ mỉ  ông đã ngộ ra chân lí và sám hối từ chơn tâm của mình. Những người như thế sẽ có niềm tin bất động về Phật Pháp.
      +Thật ra  trong giáo lý Phật Đà, Đức Phật luôn dạy cho chúng sinh sự tri ân và báo ân trong đó có Ân  cha mẹ,  Ân thầy bạn,  Ân quốc gia xã hội,  Ân Tam Bảo (tứ ân)   nói lên mối liên quan với nhau  trong cộng đồng xã hội và sự phân công  theo   nghiệp duyên của từng cá thể  trên cơ sở nhận thức “không có nghề xấu, chỉ có người xấu”.
      +Chúng ta cần có cái nhìn “thiền quán” về cuộc đời  để  tình thương được tăng trưởng , niềm vui được tôn vinh,  khắc phục các chướng duyên,  đố kỵ … và tha thứ là chất liệu vô giá trong mọi thời đại.
 
Chuyện thứ   31                                         HÒN ĐÁ QUÝ
                                                               (Theo   “Mở cửa trái tim”)
          Chuyện về một vị giáo sư có phưong pháp thuyết giảng hấp dẫn, lôi cuốn tại một trường đại học  …
          Không cần giải thích , vị giáo sư cẩn thận đặt một chiếc cốc lên bàn. Sau đó ông lôi một túi đựng đá và bỏ từng viên vào chiếc lọ cho đến khi đầy. Rồi ông hỏi  “ Cái lọ đầy chưa?”  Cả lớp đáp: “Vâng đã đầy.”
           Vị giáo sư mỉm cưòi. Từ bên dưới bàn, ông lấy ra một túi thứ hai đựng đầy sỏi. Rồi ông bỏ  những hòn sỏi nhỏ vào lọ để chúng lọt vào giữa những hòn đá lớn.Lần nầy ông lại hỏi : ‘ cái lọ đầy chưa?”  Cả lớp đáp : “ Chưa ,thưa thầy.”
           Vị giáo sư gật gù hài lòng, ông lại lôi ra một túi cát. Ông lại  đổ cát vào lọ lấp đầy khoảng trống trong lọ. Ông hỏi: “cái lọ đầy chưa?”Cả lớp đáp : “có lẽ là chưa,thưa thầy.”
            Ông mỉm cười và lôi ra một cái lọ nhỏ đựng nước rồi đổ nước vào lọ.  Khi lọ đã ngập nước, ông quay xuống lóp và hỏi: “Thầy muốn dạy các em điều gì?”Một sinh viên đáp: “Dù công việc có bận rộn đến mấy thì chúng ta vẫn có thể làm thêm nhiều việc khác.”
           Vị giáo sư sửa lại: “không phải như vậy. Thầy muốn nói rằng nếu chúng ta muốn bỏ những viên đá lớn vào lọ thì chúng ta phải bỏ nó vào trước” Vì thế chúng ta cần xác định xem việc nào là cần nhất và dành ưu tiên cho nó
 Đó là bài học quan trọng .
 
                      
                                         Ý NGHĨA LỚN
           +Rõ ràng vị giáo sư khá tài tình khi trình bày một vấn đề trừu tượng :cách sắp xếp thời gian giải quyết một số vấn đề bằng một ví dụ cụ thể, dễ hiểu,dễ nhớ.
           +Để có túi đá, sỏi, cát, lọ nước không khó .. nhưng quá trình suy nghĩ tìm tòi , minh hoạ sự việc … đòi hỏi người thầy phải hội đủ: Tâm, Tầm và Tài. Mong thay nền giáo dục của chúng ta có nhiều vị thầy như thế…
          +Trong cuộc sống hàng ngày  nếu  mỗi người chúng ta biết sắp xếp hợp lý thời gian và công việc thì xã hội sẽ tốt đẹp biết bao!
 
        Hạ tuần tháng 11 năm Giáp Ngọ, thao.phanngoc@gmail.com-   0919462898

Tác giả bài viết: Tâm Giới PHAN NGỌC THẢO

Nguồn tin: GĐPT Quảng Ngãi

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây