Gia Đình Phật Tử Việt Nam

https://giadinhphattu.vn


GÓC VƯỜN LAM: CÂU CHUYỆN “NHỎ” Ý NGHĨA “LỚN” (Chuyện 19, 20, 21) Biên Tập : Tâm Giới Phan Ngọc Thảo

Chuyện thứ 19: TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG (Bài học vô giá từ những điều bình dị)
       Sau 11 năm chung sông, cặp vợ chồng mới sinh được cậu con trai kháu khỉnh. Từ khi ra đời, chú bé trở thành niềm hạnh phúc lớn lao cho cả 2 bên  gia đình gia đình nội,  ngoại
        Khi bé lên 2 tuổi, một buổi  sáng nọ, trước khi đi làm người chồng trông thấy một lọ thuốc không đậy nắp trên bàn. Vì đã quá muộn giờ làm nên anh vừa đi vừa dặn vợ  đóng nắp và cất lọ thuốc. Quá bận với công việc bếp núc, người vợ quên mất lời dặn của chồng. Đứa bé thấy chai thuốc trên bàn nên đã mon men đến gần. Màu sắc lọ thuốc hấp dẫn quá nên chú bé đã cho cả lọ thuốc vào miệng….Thật không may đó là thuốc dành cho người lớn, chú bé bị trúng độc té nhào xuống sàn…, Người mẹ phát hiện và vội vả mang con đến bềnh viện nhưng đã quá muộn….. cậu bé đã qua đời.
     Người vợ rụng rời tay chân, như nguời mất hồn, chị ôm con vào lòng…
     Nghe tin con  chết, anh chạy đến bềnh viện  , xác định lại hung tin đứa con thân yêu đã ra đi vĩnh viễn  ..ANH NHÌN , NĂM TAY VỢ VÀ THỐT LÊN   (*)
       ( xin hãy suy nghĩ : anh thốt lên điêu gì? xem phần(*)ở cuối câu chuyện)
     Ý NGHĨA LỚN
   - Nỗi đau mất đứa con ruột thịt  là vô cùng lớn đối với chị  và cả đối với anh,  người chồng cẩn thận, nếu chửi mắng đánh đập chị thì chị vẫn cam chịu nhưng đứa con không sống lại được, anh đã nén đau thương để an ủi vợ  bằng sự chia sẻ  chân tình, bao dung khíên cho chị cảm nhận đươc sự tha thứ cao cả của người chồng và mọi người chứng kiến cảm  phục nghĩa cử tuyệt vời của anh
   - Nếu chúng ta  đều suy nghĩ và làm  được như ngưòi chồng trong câu chuyên trên thì thế giới quanh ta sẽ đep biết bao
   -  Bài hoc cho chúng ta: những việc tối  quan trọng (cất  lọ thuốc) thì bản thân phải làm ngay trươc khi quá muộn.
              (*)  ANH THƯƠNG EM LẮM, EM ƠI!
 
      Chuyện thứ  20:                   HAI VIÊN GẠCH XẤU XÍ
                                                               (email ngocvan)
 
        Đến vùng đất mới các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ. Một chú tiểu tên Công được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra từng viên gạch đã thẳng thớm chưa, từng hàng gạch đã ngay ngắn chưa. Công việc tiến triển khá chậm vì chú làm rất kỹ lưỡng. tuy nhiên chú hài lòng nghĩ rằng mình sắp xây xong một bức tường đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng  chú cũng hoàn thành công việc.
       Khi đứng lui ra để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú  phát hiện có 2 viên gạch đặt nghiêng trong 1000 viên đã xây, chú áy náy hơn khi 2 viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Cùng lúc đó các sư lớn tuổi trằm trồ khen ngợi bức tường  đẹp và đánh giá cao bàn ta khéo của chú. Nhưng chú  xem 2 viên gạch hơi lệch kia như đôi mắt đang trừng trừng  nhìn chú chế diễu..
       Kể từ hôm đó, mỗi khi du khách đến thăm chùa chú Công đều dẫn họ đi khắp nơi  trừ chỗ bức tường mà chú xây dựng. Một hôm có 5 vị khách đến tham quan. Chú  đã cố lái họ sang hướng khác nhưng khách  một mực đòi thăm khu vực có bức tường mà chú xây dựng chú buộc phải nghe theo. Các vị khách ngắm bức tường đã thốt lên :   “ ôi bức tường gạch mới đẹp làm sao”
      “Các vị nói thật chứ? Các vị không thấy 2 viên gạch xấu xí  ngay giữa bức tường kia ư”. Chú Công  kêu lên trong sự ngạc nhiên.“Có chứ, nhưng chúng tôi cũng thấy những viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao:”  vị lớn tuổi từ tốn trả lời.
 
      Ý NGHĨA LỚN.
      - Có khi ta quá nghiêm khắc với bản thân nên luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà mình mắc phải,ta cho rằng cả thế gian đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta
      - Đôi khi ta lại quá khắc khe với những sai phạm của người khác.Khi thấy ai mắc lỗi ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và khi tên người đó được nhắc đến ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ.
      - Có một điều khá rõ ràng làcái hoàn hảo là điều ta mong muốn đạt đến, do vậy đôi khi cần tha thứ cho chính mình và người khác để phát huy những điều tốt đẹp và hạn chế  sai sót mà không ai tránh khỏi.
 
 
       Chuyện thứ  21:                  ĐƯỜNG TĂNG THỈNH KINH
                                                           (Tây Du Ký -  Ngô Thừa Ân)
 
          Cần hiểu đúng đoạn kết của Tây Du Ký. Vì tiểu thuyết Tây Du Ký  đã được nhiều nước  đóng phim, mọi tầng lớp đều xem nhiều lần không biết chán và dĩ nhiên  có những nhận định khác nhau, chúng tôi xin lưu ý  quý Phật tử : Đường Tăng (Huyền Trang) là nhân vật lịch sử là vị tăng  được xem là Phật sống tại Trung Quốc  do vậy  chúng ta  phải có cái nhìn” thiền quán” nhưng  chánh tín, chánh kiến  để khỏi bị  ngoại đạo xuyên tạc
         Việc Đường Tăng dâng nạp bình bát trước khi thỉnh kinh mang ý nghĩa thế nào?
         Lẽ thông thường  bình bát vốn là dụng cụ  để tu sĩ khất thưc nhưng ở đây bình bát của Đường Tăng là vật quý bằng vàng do vua Đường Thái Tông tặng cho ngự đệ (em vua) kết nghĩa. Vì vậy bình bát của Đườg Tăng trong trường hợp nầy tượng trưng cho  của cải, tình nghĩa và danh vọng của thế gian. Để liểu nghĩa  Phật Pháp ,thọ lãnh đạo giải thoát của Phật Đà, Đường Tăng  tự nguyện dâng nạp bình bát nhằm loại bõ Tư Tình và Tư Sản (tình cảm và vật chất của thế gian)  và dấn thân vào việc tu học miên mật hơn 15 năm trên đất Phật.
         Rõ ràng  việc làm của Đường Tăng là công hạnh của Thánh Tăng  đáng được tán thán biết bao!
 
        Ý NGHĨA LỚN
        - Đức Phật  chỉ thừa nhận có 2 giá trị thực là  sức khoẻ và trí tuệ. Giáo lý nhà Phật đã xác đinh rõ nguyên nhân của khổ bao gồm 10 món kiết sử  (tham, sân, si,  mạn, nghi, thân kiến, biên kiến, tà kiến, kiến thủ, giới cấm thủ) là  do thái độ tư tình và tư sản. Việc dâng nạp bình bát  là loại bỏ tư tình và tư sản, noi gương của Thái tử Tất Đạt Đa (từ bo ngai vàng, vợ đẹp, con xinh để xuất gia tìm đạo)
        - Thế gian  có người cho rằng  người uy đức như ngài Đường Tăng  mà cũng hối lộ (họ giải thích việc dâng bình bát là hối lộ). Đó là do họ lấy tâm  ô nhiểm mà đánh giá việc làm của Bồ Tát.
        - Thực ra Tây Du Ký là 1 trong 4 quyến  sách tiểu thuyết lịch sử có giá trị văn học lớn của Trung Quốc, 3 quyển kia là Hồng Lâu Mộng, Tam Quốc Chí, Thủy Hử. Đã là tiểu thuyết thì không tránh khỏi hư cấu,  như vậy đem chuyện tiểu thuyết mà đánh giá Đường Tăng là mang tội với Ngài Đường  Tăng (Huyền Trang) trong chính sử.
         Thật vậy theo chính sử  khi Ngài Huyền Trang  xin “nhập Trúc cầu pháp”(*), để tìm sơi chỉ đỏ xuyên suốt về giáo lý Phật Đà , Vua Đường Thái Tông thấy con đường hiểm nguy trươc mắt nên không cho phép,  Ngài lén đi một mình , một ngựa  năm 629 với tuổi 27, Ngài vươt qua hàng trăm quốc gia , nhiều lúc cận kề với cái chết,  Ngài về nước sau 16 năm tu học gian khổ. Khi về đến quê hương  645 TL , Đoàn lạc đà chở đầy kinh sách được vua Đường đón tiếp trọng thể tại Tràng An và xem Ngài như một vị anh hùng của dân tộc, một bảo vật của quốc gia. Tín đồ Phật Giáo trên thế giới  xem ngài như vị Bồ Tát. Nhân loại xem ngài là một nhà văn hoá lỗi lạc. Khi Ngài viên tịch, Đường Cao Tông tổ chức quốc tang 3 ngày..
         - A Di Đà Phật  Xin Ngài hoan hỷ tha thứ cho những ai vì màng vô minh mà xúc phạm đên ngài.
         (*) vào Tây Trúc tức Ân Độ để học Phật.
 
                                                              Tâm Giới Phan Ngọc Thảo

Tác giả bài viết: Tâm Giới Phan Ngọc Thảo

Nguồn tin: GĐPT Quảng Ngãi

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây